Ngày 18 tháng 12 năm 2012

NẾU CÒN NHỚ XIN HÃY GỌI TÊN NHAU TRONG GIẤC MỘNG







Anh à ! Từ ngày mình xa nhau đến nay, chưa lúc nào lòng em nguôi nhớ anh. Nỗi nhớ day dứt ban ngày đã đúc kết thành những giấc mơ dịu dàng về đêm. Nó khiến tim em thổn thức và nhói lên từng cơn khi nghĩ về anh. 
  

Bao đêm rồi...một mình em thao thức,không sao ngủ được,nhớ anh da diết, hồn em phiêu theo nỗi nhớ anh,thế rồi  hình ảnh của anh lại hiện về nguyên vẹn trong em. Đầu tiên là nụ cười ấm áp, rồi đến khuôn mặt ưu tư và những cái ôm thật chặt như thể sợ buông ra, anh sẽ mất em. Có những hôm em khóc, anh ôm em vào lòng vỗ về và lau dòng lệ thắm cho em, không một câu an ủi mà chỉ là những cái ôm rất chặt cũng đã khiến em vỡ òa hạnh phúc trong tình yêu của anh.

 

Dòng suy nghĩ miên man của em bị đứt quãng khi em chợt nhận ra có cái gì đó lành lạnh hôn lên má em. Mưa! Mưa lất phất bay vào khung cửa nhưng em thật sự không lạnh vì mưa mà lạnh vì thiếu đi hơi ấm của anh. Em co ro trong chiếc chăn ấm áp mà vẫn thấy lạnh lòng trong nỗi nhớ anh, cứ thế em thiếp đi lúc nào không hay…

 

Em lang thang đi dạo trên con đường quen thuộc. Con đường mà anh vẫn hay cùng em sánh bước. Chợt thấy một chuyến xe buýt chở anh qua, anh vẫn nhìn về phía em bất động. Đã bao ngày mình không gặp nhau, nỗi nhớ mong cồn cào khắc khoải đã thôi thúc em chạy tới ôm lấy anh, nhưng… có một khoảng cách vô hình nào đó ngăn em lại... Em thẫn thờ cúi mặt bước đi, cõi lòng tan nát. Bỗng từ chiếc xe có một người lao xuống đường, tiến về phía em, rồi ôm ghì lấy em, sao mà ấm áp quá! Sao mà quen thuộc quá! "Anh... là anh của em đây mà!". Em hạnh phúc đến nỗi muốn chết đi để hình ảnh này là vĩnh cửu trong em. Rồi em lại khóc và ôm chặt lấy anh, em nghe anh lí nhí nói rằng "Anh xin lỗi em". Em không thể nói gì thêm ngoài việc gọi tên anh trong tiếng nấc nghẹn ngào và cái lắc đầu tỏ vẻ không giận anh. Em chỉ biết vùi đầu vào ngực anh, ôm lấy anh và ôm thật chặt, em sợ rằng khi buông anh ra là em lại mất anh, tình yêu duy nhất của em. 
    this is love
Niềm hạnh phúc đang dâng cao, chợt một làn gió lạnh len qua, em bừng tỉnh giấc. Thì ra đó chỉ là giấc mơ. Dẫu chỉ là giấc mơ,em mơ được hạnh phúc… Hạnh phúc đơn sơ như thế sao em tìm hoài chẳng thấy hả anh- người mà em hằng yêu dấu ?

Văng vẳng bên tai tiếng nhạc của nhà ai, bài "Cỏ úa" quen thuộc mà em nghe hàng ngày từ khi xa anh... "Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng, còn chút hương yêu xin đưa vào dư âm, có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ, mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ...". Vâng !em đã được gọi tên anh thật lớn trong giấc mộng của mình, em không thể đưa tình ta vào dư âm được nên em âm thầm nhặt lấy từng mảnh vỡ của tình yêu để xếp vào một góc kín đời tư và em sẽ mang theo cho đến hết cuộc đời mình. Em vẫn chờ, vẫn đợi và vẫn mãi yêu anh. Em không buồn, không giận và không trách anh vì bất cứ chuyện gì, hãy luôn ở bên em anh nhé! Em nhớ anh nhiều lắm.


 

2 nhận xét:

  1. Mình tem nha... Nhà bạn lúc nào cũng đẹp và lung linh lắm..HHV chúc bạn luôn vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn, chúc bạn luôn an vui và HP nhé !

      Xóa

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]